Bài đăng

TỰ TẠI SANH TỬ

(...) Kính thưa các bạn! Các bạn có biết tâm vô lậu là gì không? Khi nào người ta chê bạn, nói xấu, mạ lị, mạt sát, chửi mắng bạn, mà tâm bạn vẫn thản nhiên không buồn giận hờn, không oán ghét v.v.. đó là tâm vô lậu. Khi nào bạn không thương, không ghét một người nào, không sợ hãi, lo lắng sống luôn luôn thanh thản, an ổn và không có một chướng ngại gì trong tâm các bạn, đó là tâm vô lậu.  Khi nào tâm các bạn không còn tham muốn một vật gì, dù đó là một món ăn rất ngon, rất thích khẩu của các bạn, nhưng các bạn cũng thản nhiên không thèm, không ham thích muốn ăn. Có thì ăn, không có ăn thì thôi, đó là tâm vô lậu. Khi nào các bạn thấy sự lười biếng, hôn trầm, thùy miên không còn tấn công các bạn khi các bạn muốn thức dù bất cứ giờ nào, các bạn cũng đều tỉnh thức, đó là tâm vô lậu của các bạn. Khi nào tất cả mọi cảm thọ đến với bạn mà tâm bạn không lo, không sợ hãi thì đó là tâm vô lậu. Khi nào tất cả mọi pháp làm động khiến tâm các bạn bất an, nhưng các bạn vẫn thản nhiên, với tâm ...

Trích: GIÁO ÁN ĐƯỜNG LỐI TU TẬP ĐẠO PHẬT

 "Vậy hàng ngày các con phải: Lấy THẬP THIỆN LÀM HÀNH TRANG để tiến bước về đất Phật. Đất Phật ở đâu chúng ta không biết nhưng chúng ta vượt qua nhân quả là chúng ta đến với đất Phật đó. Cho nên, lấy Thập thiện làm hành trang để tiến bước về đất Phật. Lấy CHÁNH NIỆM TĨNH GIÁC - đây là những phương pháp Thầy dạy các con đó, từng bước đó. THẬP THIỆN nhớ không? Làm hành trang để tiến bước về đất Phật. Lấy Chánh niệm tỉnh giác làm phương tiện di chuyển. Cũng như mình lấy Chánh niệm tỉnh giác làm cái xe đạp mình đạp đi cho bớt mỏi chân chút, nhanh nhanh hơn chút. Tức là nếu mà mình đi bộ, lấy Thập thiện làm hành trang mình đi bộ thì nó lâu. Cho nên mình đi mau mau hơn chút thì mình lấy Chánh niệm tỉnh giác cũng như mình mượn chiếc xe đạp mình chở cho nhẹ chút. Cho nên mình làm phương tiện mình di chuyển đi cho nhanh chút. Lấy TỨ CHÁNH CẦN làm vũ khí để bảo vệ mạng sống của mình. Nghĩa là mình đi trên con đường vậy chứ nó cũng có những nguy hiểm lắm chứ. Cho nên phải lấy Tứ Chánh Cần là...

CHỜ KIẾP SAU ĐỦ DUYÊN GẶP CHÁNH PHÁP ĐỂ TU

Hình ảnh
Do còn có tâm hoang vu (nghi ngờ) và chưa giác ngộ Tứ diệu đế, 12 nhân duyên nên còn dự tính: kiếp sau được sanh làm người, được xuất gia ba y một bát rồi tu tiếp. Đạo Phật không phải như vậy, ngay khi một người giác ngộ Pháp Thiết Thực Hiện Tại họ tu ngay hiện tại, và xả được các kiết sử ngay hiện tại là giải thoát, chấm dứt tái sanh ngay hiện tại. Không chờ đợi một kiếp nào nữa. Một người khi họ đoạn trừ được 3 kiết sử: thân kiến, nghi, giới cấm thủ là có Niết bàn ngay hiện tại. Nhưng người này phải hộ trì chân lý với đời sống trên Bát Chánh Đạo với: Thánh giới uẩn Thánh hộ trì các căn Thánh chánh niệm tỉnh giác Thành thiểu dục tri túc và Pháp Hành Tứ Chánh Cần: Trên thân quán thân để nhiếp phục tham ưu Trên thọ quán thọ để nhiếp phục tham ưu Trên pháp quán pháp để nhiếp phục tham ưu Trên pháp quán pháp để nhiếp phục tham ưu Đời sống và Giới hành như vậy giúp họ có được sự giải thoát ngay hiện tại, làm muội lược tham sân si. Hộ trì chân lý như vậy, tu tập như vậy cho đến khi nào xả l...

VƯỢT QUA NHÂN QUẢ

Hình ảnh
Khổ cảnh: đó là khổ đế, sinh - già - bệnh - ái biệt ly - cầu bất đắc - oán tắng hội - ngũ ấm xí hạnh khổ (đang xảy ra nơi CHÍNH MÌNH). Vai mang nặng chiếc cày: chánh tinh tấn - tinh tấn, kham nhẫn, nhẫn nại đoạn trừ phiền não NƠI CHÍNH MÌNH; ngăn ác diệt ác sinh thiện tăng trưởng thiện NƠI CHÍNH MÌNH. Tinh tấn trên bốn nơi với Pháp: - Trên thân quán thân để khắc phục tham ưu. - Trên thọ quán thọ để khắc phục tham ưu. - Trên pháp quán pháp để khắc phục tham ưu. - Trên tâm quán tâm để khắc phục tham ưu. Sa môn: chỉ cho người thực hành theo Bát Chánh đạo, người thực hiện đời sống lành theo Phật Thích Ca Mâu Ni dạy. Quả Sa môn: là kết quả của việc tu tập. Kết quả của việc tu tập là giải thoát khỏi các trói buộc (các kiết sử). Có một TUẦN TỰ đoạn trừ: - Đoạn trừ 3 hạ phần kiết sử. - Đoạn trừ 3 hạ phần kiết sử làm muội lược tham sân. - Đoạn trừ 5 hạ phần kiết sử. - Đoạn trừ 5 hạ phần kiết sử và 5 thượng phần kiết sử. Bắt đầu vào đạo Phật là ăn thức ăn đầu tiền: thân cận thiện tri thức để ...

PHÓNG SANH

Hình ảnh
- Phóng là giải phóng, thoát ra, vượt khỏi. - Sanh là chúng sanh hữu tình, tức là các loài vật và con người. Phóng sanh là mỗi người, chính mình khi nào có những ĐAU KHỔ thì giải phóng ra, thoát ra khỏi những ràng buộc của đau khổ đó. Con người (cũng như tất cả các loài hữu tình - có cảm xúc) chịu những đau khổ nào? Đó là sanh (đời sống), già, bệnh, chết, ái biệt ly, cầu bất đắc, oán tắng hội, ngũ ấm xí hạnh khổ. Không có ai là không có những khổ đau này, đó là SỰ THẬT THỨ NHẤT mà đức Phật thuật lại, trình bày lại, nói lên với lời nói chân chánh và lòng từ bi. Trong các loài hữu tình chỉ có con người mới có thể giải phóng bản thân được. Cái gì trói buộc con người khổ đau trước cảnh sanh già bệnh chết? Đó là VÔ MINH NGĂN CHE, THAM ÁI TRÓI BUỘC; đó là TẬP ĐẾ, đó là năm triền cái, năm hạ phần kiết sử, năm thượng phần kiết sử. Làm sao để TÂM MÌNH vượt ra ngoài những trói buộc của nhân quả? Chỉ có con đường BÁT CHÁNH ĐẠO, Đạo Đế là phương cách duy nhất để giải phóng con người khỏi đau khổ ở...

TU TẬP LÒNG TỪ

Hình ảnh
Phật tử hỏi: Khi an trú tâm từ, biến mãn 10 phương lúc đó tâm mình có hỉ lạc, nó hoan hỉ, nhưng khi hết trạng thái đó nó trở về trạng thái bình thường thì nó lại đau khổ, có nghĩa là nó chưa xả bỏ trạng thái hữu lậu dục lậu vô minh minh lậu, có nghĩa mình chưa an trú vào trạng thái bất động tâm, chưa xả bỏ hoàn toàn để đi đến cứu cánh bất động, những cái pháp đó nó còn nằm trong dục lậu hữu lậu vô minh lậu, nó là pháp trợ đạo. Nó là trợ đạo. Tất cả những pháp này đều là trợ đạo, trong 37 phẩm trợ đạo đức Phật nói nó là trợ đạo, chẳng hạn như là tứ niệm xứ, tứ như ý túc, thất giác chi nó là phẩm trợ đạo Phật tử: Cho nên con thấy chỗ này con mới hiểu có một số phật tử họ tu tâm từ rất dữ nhưng khi trạng thái tâm từ nó không còn thì họ vẫn đau khổ sân hận chứ họ có an trú bất động hoàn toàn đâu. Cho nên lúc có an trú, họ thấy hoan hỉ, họ vui vẻ lắm nhưng khi xả trạng thái đó ra thì họ cũng đau khổ. Cho nên bây giờ con mới hiểu. Cái trạng thái tâm từ mà giờ nào mọi người hiểu nó chưa...

BÀI 1: DÒNG NƯỚC XOÁY

Hình ảnh
Bài viết này tôi kể về chính những phiền não của tôi. Bị cuốn trôi theo nghiệp lực tham sân si của chính mình, cuốn theo chuyện thiệt hơn phải trái. Những chuyện của tôi có lẽ chỉ xảy ra với mình tôi, các bạn không ở trên duyên nhân quả như tôi. Tuy vậy, biết đâu bài viết này cũng đem lại vài thông tin hữu ích với bạn. Cuốn vào chuyện ăn chay - ăn mặn Khi biết Phật Pháp, điều đầu tiên tôi bị cuốn vào ăn chay - ăn mặn của người khác, không phải của tôi. Tôi cho rằng Phật giáo ăn mặn là sai, tôi chỉ trích, bài bác. Lẽ dĩ diên, việc ăn chay hay mặn, ăn như thế nào ngày ngay khoa học dinh dưỡng đã có những nghiên cứu sâu rộng và cụ thể. Nhưng khi đến với Đạo Phật, tôi bị dính mắc vào chuyện của người ta, tôi cũng muốn mọi người đều ăn chay, và sinh lòng chỉ trích người ăn mặn, chỉ trích những thầy dạy ăn mặn. Điều người khác ăn gì đó là phước báu của họ, nhưng tôi sinh lòng dính mắc, chỉ trích đó là phiền não của tôi, tâm sân của tôi, tôi khi đó chính là A tu la. A tu la là những khi tâm ...